Năm 2004, tôi về quê với hai bàn tay trắng. Không một mét đất cắm dùi, phải ở nhờ, sáng đi làm thuê, tối về nằm nghe tiếng mình thở dài. Lúc đó tôi cũng trạc tuổi nhiều bạn trẻ bây giờ — trong đầu đầy ước mơ, mà trong túi thì không có gì.
Tôi viết bài này cho những bạn đang mang trong lòng một hoài bão nhưng chưa dám chạm vào nó. Vì tôi đã từng đứng đúng chỗ bạn đang đứng.
Có ước mơ mà không dám bắt đầu — đó mới là cái nghèo thật sự
Tôi hiểu cảm giác đó. Bạn nhìn quanh: người ta đã có nhà, có xe, có công ty riêng. Còn bạn thì mở điện thoại ra, lướt một vòng, rồi thấy mình nhỏ bé. Bạn tự nhủ “chắc mình không có duyên”, “chắc mình sinh ra đã thiệt thòi”, “để năm sau, khi nào đủ vốn đã”.
Tôi đã sống nhiều năm với đúng những câu đó. Và tôi nói thật với bạn: thứ giữ chân tôi lâu nhất không phải là thiếu tiền, thiếu quan hệ, hay thiếu may mắn. Là tôi thiếu một quyết định.
Ước mơ mà cứ nằm im trong đầu thì nó mãi mãi chỉ là ước mơ. Nó không nuôi được ai, không đổi được gì. Người trẻ hôm nay không thiếu thông tin, không thiếu thông minh, cũng chẳng thiếu chăm chỉ. Cái nhiều người thiếu là một lần dám bước.
Ngày tôi cầm cuốn sổ đỏ ra ngân hàng
Bước ngoặt của tôi đến vào cái ngày tôi cầm cuốn sổ đỏ vừa mới đứng tên ra ngân hàng, vay 50 triệu đồng làm vốn. Tay tôi run. Đó không phải tiền lẻ với một người tay trắng như tôi khi ấy — đó là tất cả những gì tôi có để làm chỗ dựa.
Nhưng trong đầu tôi lúc đó chỉ có đúng một câu: không làm thì mãi mãi chỉ là ước mơ. Tôi chọn làm.
Và làm không có nghĩa là thắng ngay. 50 triệu ấy đổ vào những mẻ hàng đầu tiên. Có mẻ hỏng, phải đổ bỏ, xót đến mất ngủ. Tôi pha lại, hỏng lại, pha lại. Rồi tôi xách hàng đi bỏ mối, đi mòn dép qua từng cửa hàng, từng điểm bán, ròng rã suốt sáu năm trời. Không có đường tắt nào cả. Chỉ có mỗi ngày làm tốt hơn hôm qua một chút.
Cái giá của một hoài bão không phải là lời hô hào. Cái giá là mồ hôi, là những mẻ hàng đổ xuống cống, là những đêm không ngủ. Nhưng chính cái giá đó mới làm nên con người bạn.
Hôm nay tôi kể lại chuyện này để làm gì?
Từ người đi bỏ mối cho người ta, hôm nay tôi có nhà máy của riêng mình, đang mở nhà máy thứ hai, và có hơn 70 anh chị em chủ doanh nghiệp tìm đến để tôi đồng hành cùng họ xây thương hiệu riêng. Căn nhà đầu tiên tôi mua được chỉ vỏn vẹn 32 mét vuông — nhưng nó là của tôi, dựng lên từ một quyết định cách đây gần hai mươi năm.
Tôi kể ra không phải để khoe. Tôi kể để bạn tin một điều: nếu một người bắt đầu từ số âm như tôi còn đi được tới đây, thì bạn — với nhiều cơ hội và công cụ hơn tôi ngày xưa gấp nhiều lần — hoàn toàn làm được.
Thế hệ của bạn có thứ mà thế hệ tôi mơ cũng không có: cả thế giới nằm trong chiếc điện thoại. Kiến thức miễn phí, thị trường không biên giới, công cụ tận răng. Vấn đề chưa bao giờ là bạn thiếu điều kiện. Vấn đề là bạn có dám coi hoài bão của mình là nghiêm túc hay không.
Vạn sự khởi đầu nan — nhưng cứ kiên định thì có quả ngọt
Tôi không hứa với bạn làm giàu nhanh. Tôi ghét những lời hứa đó, vì tôi biết chúng không thật. Con đường đi lên là con đường dài, và nó dành cho người kiên định — người coi chất lượng, sự tử tế và bền bỉ làm kim chỉ nam, chứ không chạy theo cái nhanh trước mắt.
Vạn sự khởi đầu nan. Ai cũng vấp ở đoạn đầu. Nhưng cứ kiên định với mục tiêu, làm đúng, làm tử tế mỗi ngày, thì sớm muộn cũng có quả ngọt. Tôi là bằng chứng sống cho câu đó — không phải vì tôi giỏi hơn ai, mà vì tôi lì hơn, tôi không bỏ cuộc.
Bản thân tôi tới giờ vẫn đang học. Có những đêm tôi ngồi làm bài của khóa học tới 2 giờ sáng, không phải vì bị ép, mà vì tôi vẫn còn háo hức với việc lớn lên mỗi ngày. Nếu một người đã có tuổi như tôi còn thấy mình phải học, phải cố, thì bạn — đang ở độ tuổi đẹp nhất — có lý do gì để đứng yên?
Hôm nay, hãy làm một việc nhỏ cho hoài bão của bạn
Tôi không mời bạn mua gì cả. Tôi chỉ mời bạn làm một việc — ngay hôm nay.
Cái hoài bão đang nằm im trong đầu bạn bấy lâu nay, hãy làm cho nó một việc thật nhỏ. Gọi một cuộc điện thoại bạn vẫn ngại gọi. Viết dòng đầu tiên của kế hoạch. Học một kỹ năng còn thiếu. Nhắn tin cho người có thể chỉ đường cho bạn. Một việc thôi cũng được — miễn là bạn bắt đầu hôm nay, không phải “năm sau”, không phải “khi nào đủ”.
Vì tôi đã trả giá để học được điều này, và tôi muốn tặng lại bạn: người ta không nghèo vì thiếu ước mơ. Người ta nghèo vì để ước mơ chết già trong đầu. Đừng để hoài bão của bạn chết như vậy.
Bạn đang mang trong lòng hoài bão gì? Và một việc nhỏ bạn sẽ làm cho nó ngay hôm nay là gì? Viết xuống phần bình luận cho tôi biết nhé — coi như bạn vừa đặt bước chân đầu tiên.

